Truyện Ma Ma - Người về từ bên kia thế giới
- Ê Hải, mày đi mua nước uống mua giùm tao 2 lon nước ngọt. Toàn vừa nói và đưa tiền.
- Mua 2 lon nước ngọt thôi, làm gì đưa tiền tao nhiều tiền như vậy? Tôi cầm tiền và hỏi?
- Tiền dư mày đem về lại cho tao, Ok. Toàn trả lời.
Một mình lặng lẽ chen lấn trong đám đông đi về gian hàng bán nước ngọt. Loay hoay mãi, tôi mới tìm được một quầy bán nước nhỏ nhắn nằm bên viả hè góc đường.
- Ông chủ, cho 2 ly nước ngọt nhẹ
- Có liền, đây nước của anh đây.
Vì thời tiết nóng nực và đang khát nước. Tôi cầm 2 lon nước ngọt uống ừng ực rất ngon lành. Mùi vị nước ngọt thấm lạnh vào đầu môi chốt lưỡi, vào từng tế bào trong cơ thể, làm cho tôi rùng mình và nổi da gà. Hôm nay là ngày cuối tuần, cho nên đường xá đông nghẹt người qua lại. Ngồi một mình bên quán nhỏ vỉa hè uống nước và suy nghĩ. Tôi cảm thấy cuộc đời này thật tươi đẹp và hạnh phúc lắm. Tôi cảm thấy đời mình rất may mắn. Cuộc đời của tôi không có chịu cảnh nghèo đói, bệnh tật, hay bị tù tội như những người khác.
Đang nhìn người và cảnh vật xung quanh, tự nhiên tôi cảm thấy buồn ngủ, đầu nặng chĩu và hai con mắt như muốn sụp xuống. Tôi thầm nghĩ, chắc hôm nay mình đi bộ nhiều quá. Cho nên tôi thấy trong người mệt mỏi rã rời. Tôi cố gắng gượng tỉnh táo chừng nào, tôi lại thấy tay chân và thân thể càng lạnh lẽo. Tôi tự nhủ, thôi mình tựa đầu vào bàn nhắm mắt nghỉ ngơi một vài phút cho đỡ mệt.
Tiếng xì xào trong gió vang vọng làm tôi giựt mình tỉnh ngủ. Nhìn quanh, tôi thấy mọi người đang bu quanh nhìn cái bàn tôi đang nằm ngủ gật. Họ xì xào to nhỏ, chỉ chỏ về phía tôi. Rảo mắt nhìn quanh, tôi thấy, bên cạnh tôi ngồi có một chàng thanh niên đang cúi đầu ngủ im lìm. Tôi thầm nghĩ và tự hỏi lòng, mình đã nằm đây ngủ bao lâu rồi? Tôi ngủ say đến mức độ, có một người con trai đến ngồi bên cạnh và ngủ gật mà tôi cũng không hay biết. Ngoài ra tôi cũng không biết lý do gì, tại sao thiên hạ lại đứng xung quanh, chỉ chỏ và xì xào bàn tán cái bàn tôi và anh chàng trai xa lạ đang ngồi ngủ gật. Nhìn quanh tôi thấy bầu trời vẫn còn nắng ấm và sáng chói lạ thường.
Đang ngồi suy nghĩ miên man. Tôi chợt thấy Toàn, người bạn của tôi cũng đang đứng trong đám đông và nhìn về hướng tôi đang ngồi. Tôi vội gọi Toàn:
- Ê Toàn, đây là nước ngọt và tiền thối lại của mày nè.
Tôi vừa nói và thọc tay vào túi lấy tiền ra đưa cho Toàn. Nhưng không hiểu tại sao, Toàn vẫn đứng yên lặng lẽ trong đám đông và nhìn về phía tôi với nét mặt đăm chiêu và lo lắng. Trong tích tắc, Toàn vội vã quay lưng đi khuất dần trong đám đông. Một lần nữa tôi vội gọi và nói thật lớn:
- Ê Toàn, đây là nước ngọt và tiền thối lại của mày nè.
Mặc cho tôi kêu gào thật lớn, Toàn vẫn lặng lẽ quay lưng đi lẫn dần vào trong đám đông. Tôi ngạc nhiên thái độ của Toàn. Một mình lặng lẽ gục đầu trên bàn nhắm mắt thiu thiu ngủ và suy nghĩ, tôi không hiểu tại sao mọi người và Toàn có những thái độ lạ lùng như vậy. Tôi chợt thấy tinh thần mình mệt mỏi. tôi tiếp tục nằm gục đầu ngủ thiu thiu trên bàn. Bất chợt tôi nghe có tiếng động, tôi ngửng đầu nhìn lên. Khi tôi nhìn lên, tôi thấy bầu trời bây giờ đã về đêm. Trên bàn tôi đang ngồi, có một cây đèn cầy đang cháy le lói hiu hắt trong bóng đêm. Xung quanh tôi phủ kín một màu đen, cảnh vật bây giờ rất vắng lặng. Nhìn xung quanh, tôi thấy có một cô gái đến ngồi bên cạnh từ khi nào tôi không hay biết. Ngồi nhìn cô gái xa lạ này, tôi chợt thấy và không hiểu tại sao khuôn mặt của của cô ta nhìn rất sáng hồng hào trong bóng đêm. Cô gái ta chỉ ngồi im lặng trầm tư không nói năng gì. Cô ta nhìn rất dễ thương, hiền hậu nhưng có vẻ u sầu điều gì.
Không biết cô gái này có tâm sự gì mà ngồi lặng lẽ trong bóng đêm không nói năng gì cả. Tôi lấy làm lạ, tò mò muốn đến làm quen trò chuyện cho vuị Ngồi suy nghĩ hoài, tôi không biết làm thế nào để làm quen và trò chuyện. Cuối cùng tôi nghĩ ra được một cái kế để làm quen. Tôi vội giả đò làm rớt chiếc chìa khóa xe bên cạnh cô ta, rồi tôi cố ý ngã người va chạm và vuốt đôi chân cô ta để gây sự chú ý.
Nhưng tôi không ngờ kết qủa xảy ra ngoài ý muốn. Tôi chỉ thấy cô ta phản ứng nhẹ nhàng, như chỉ đưa bàn tay phất nhẹ như phủ bụi trên đôi chân mình và ngạc nhiên nhìn dáo dác xung quanh tìm tòi cái gì. Phản ứng của cô bé làm tôi cụt hứng. Thấy thái độ cô ta có vẻ lạnh lùng không thân thiện, làm như không thấy, không cần biết có sự hiện diện và hành động lố lăng của tôi. Cảm thấy cô gái này có vẻ lạ lùng và kiêu ngạo. Tôi đứng dậy quay lưng đi về nhà.
Trên đường về nhà, tôi thấy cảnh vật xung quanh thật vắng vẻ và tối tăm. Hai bên đường không có đèn đuốc gì cả, nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn thấy đường đi rất rõ ràng. Càng để ý, tôi không hiểu tại sao tôi không nghe tiếng động xung quanh như tiếng côn trùng, tiếng chó sủa và tiếng xe hơi.
Đang suy nghĩ miên man, bất chợt tôi thấy có 3 người đàn ông con trai đang đi về phía hướng của tôi. Hình dáng của 3 người này rất dữ dằn và hung ác. Cả 3 người nhìn đen xì như người mỹ đen. Đặc biệt người đi đầu rất hung dữ và mạnh khoẻ. Với kinh nghiệm bao nhiêu năm lăn lộn giang hồ và giác quan thứ sáu báo cho tôi biết, 3 người này sẽ đến gây chuyện. Tôi ỷ mình có một thân thể cường tráng và có kinh nghiệm giang hồ. Cho nên tôi không thấy sợ sệt chút nào. Tôi đã thủ thế và sẵn sàng chiến đấu nếu đụng chuyện. Qủa đúng như linh tính dự báo, người đi đầu trong nhóm 3 người đó. Hắn không nói năng gì cả, vừa thấy tôi, hắn nhào vào tấn công đánh đấm tới tấp. Tôi cũng chẳng hiền hòa hay nhường nhịn chút nào. Tôi cũng nhảy vào ôm chặt và vật hắn xuống đất.
Tôi và hắn đã đánh nhau tơi bời hoa lá. Hắn không nhường nhịn và tôi cũng chẳng coi hắn ra gì... Cả 2 ôm nhau vật lộn trên mặt đất. Đánh nhau khoảng 10 phút, tôi và hắn buông tay ra và lườm lườm nhìn nhau. Sau 10 phút ôm nhau vật lộn, cả 2 đều nhận thấy rằng. Nếu còn đánh nhau nữa cũng không tới đâu cả. Hắn vội bỏ đi và tôi tiếp tục đi về nhà mình.
Một lần nữa, trên đường đi về nhà, tôi để ý khung cảnh xung quanh. Tôi thấy bầu trời lúc nào cũng đen tối, hai bên đường không có đèn đuốc gì cả. Mặc dù xung quanh tối âm ụ Tôi vẫn thấy mọi vật rất rõ ràng từng nét một. Càng để ý và càng lắng tai nghe, tôi càng không nghe tiếng động của những sinh vật khác thí dụ như tiếng chó sủa, tiếng côn trùng, hay tiếng xe cộ.
Tôi tiếp tục đi về nhà.
Đi được một đoạn, tôi thấy và gặp một nhóm người khác đứng bên lề đường nói chuyện với nhau. Nhìn kỹ, tôi thấy những người này diện mạo hiền lành hơn, nhưng họ nhìn cũng đen xì như những người Mỹ đen. Khi đến gần, tôi thấy một người đang nói và yêu cầu khoảng 4 người bạn của họ xếp hàng thành một hàng dài chắn hết cả lối đị Tôi để ý thấy họ ăn mặc theo kiểu nhà binh lính nhảy dù. Họ vừa nói và vừa pha trò rất vui vẻ. Họ có vẻ tự nhiên không bối rối hay tò mò khi có sự hiện diện của tôi.
Có một điều lạ lùng, họ không nhường chỗ cho tôi đị Bắt buộc tôi phải đi giữa chen kẽ và xen lấn họ. Có một điều tôi rất ngạc nhiên ở chỗ, tôi không hiểu làm sao tôi có thể đi qua khỏi nhóm người này. Trong khi họ đứng hàng dọc khoảng 4 người choáng hết lối đị Tôi thấy tôi bước đi xuyên qua họ như một làn mây khói. Tôi thở dài nhẹ nhỏm khi vượt qua được hàng rào cản của nhóm người xa lạ này. Tôi tiếp tục trên đường đi về nhà.
Đi một đoạn sắp tới nhà. Tôi thấy 2 bên đường có chút ánh sáng lờ mờ. Nhờ có một chút ánh sáng, tôi thấy đường đi và mặt đất có vẻ đen sì, bóng láng và mặt đường có nét kẽ ngang dọc như hình vuông. Bên cạnh đó tôi thấy đôi chân mình đi rất lẹ như lướt trên mặt nước. Suy nghĩ miên man, tôi đã đến nhà mình lúc nào không hay. Nhìn căn nhà, tôi thấy mình đang đứng ngôi nhà cũ ở VN trước khi tôi đi vượt biên. Tôi vội bước vào nhà. Khi tôi vào nhà rồi và nhìn lại sau lưng, tôi thấy tôi vào nhà không bằng lối cửa chính mà tôi vào nhà bằng cách lướt vượt qua dàn chắn song sắt. Tôi rất ngạc nhiên, tại sao tôi vào nhà mình bằng cách này. Vừa đi vừa suy nghĩ tại sao sự việc lạ lùng như vậy.
Bước vào phòng khách, tôi càng ngạc nhiên hơn nữa, vì tôi thấy trong nhà tôi có rất nhiều người xa lạ đang ở trong nhà. Tôi nhìn quanh, cố gắng tìm những người thân quen như cha mẹ, mấy chị em gái, Nhưng tôi tìm hoài cũng không thấy. Tôi đứng lặng lẽ trong phòng khách nhìn và quan sát những người xa lạ này. Tôi thấy khuôn mặt của những người xa lạ nhìn rất hồng hào và sáng rực. Sự hồng hào trên những khuôn mặt này kiến cho tôi nhớ lại khuôn mặt những người tôi gặp hồi nãy, khuôn mặt của họ nhìn rất đen xì nếu so với những người xa lạ đang ngồi trong nhà.
Tôi lặng lẽ và đứng gần lắng nghe những mẫu chuyện họ đang trò chuyện. Có một điều lạ lùng, họ có vẻ không ngại ngùng hoặc họ không biết có sự hiện diện của tôi đang đứng trong nhà. Càng quan sát và càng suy nghĩ, linh tính và giác quan thứ sáu lại báo cho tôi biết, sự việc xung quanh có vẻ không được bình thường. Thấy vậy tôi vội lên tiếng nói chuyện với những người xa lạ trong nhà. Nhưng không hiểu tại sao những người này, họ có vẻ như không nghe và không thấy tôi. Trái lại tôi vẫn thấy và nghe họ trò chuyện rất rõ ràng từng tiếng một. Đứng lặng lẽ một hồi lâu, tôi cảm thấy bối rối và ngỡ ngàng. Tôi không hiểu tại sao họ không nghe và không thấy tôi đang có mặt trong nhà. Một hồi lâu tôi thấy họ bỏ đi hết. Trong nhà chỉ còn lại một người con trai khoảng độ 17 hay 18 tuổi. Anh ta đang ngồi suy nghĩ một mình.
Tôi vẫn không hiểu tại sao, tôi có thể thấy anh chàng này được, nhưng anh ta tuyệt đối không thấy tôi. Không dằn được sự tò mò và tức giận, tôi vội nhào vào đầu anh ta giơ tay hất mái tóc của anh tạ.. Lạ lùng thay, tôi thấy anh ta vẫn ngồi yên, giơ tay phủi lại mái tóc và ánh mắt anh ta có vẻ rất ngạc nhiên nhìn dao dác sau lưng, anh ta vẫn ngồi suy nghĩ tiếp tục. Sau khi thấy phản ứng của người con trai này, tự nhiên tôi thấy thế giới xung quanh tôi tối sầm nhào lộn tứ phía và người tôi bay bỗng tứ tung như một cái bong bóng đang bị xì hơi bay tán loạn trong không khí.
Bây giờ tôi mới hiểu tại sao mọi người không thấy tôi. Tại vì bây giờ tôi là một người đã chết, bây giờ tôi chỉ là một hồn ma vất vưởng trên trần gian. Bây giờ tôi là người cõi âm.
Đến đây tôi thấy mắt mình mờ đi, mọi vật xung quanh quay cuồng đảo lộn. Tôi cảm thấy hồn mình chết lặng đi trong mấy giây. Vì tôi không ngờ tôi đã chết từ hồi chiều. Tôi chết vì trong lon nước ngọt có chất độc cực mạnh. Tôi chết vì ngộ độc và tôi ra đi một cách thanh thảng nhẹ nhàng như đang ngủ một giấc thật dài. Bây giờ tôi đã hiểu, tôi chỉ là một bóng ma mà thôi. Sau mấy giây xúc động, tôi lấy bình tĩnh, tôi thấy anh chàng con trai bây giờ nhìn gìa hơn nhiều... Tôi không ngờ chỉ trong vòng mấy giây quay cuồng suy nghĩ, khi trở lại hiện thực anh chàng con trai này già đi hơn 20 tuổi. Bây giờ tôi chợt hiểu rằng, đối với người âm có mấy giây, nhưng đối với người dương đó là mấy chục năm đã trôi quạ..
Ring ring ring... tiếng đồng hồ báo thức kêu vang xé nát bầu không khí im lặng của buổi sáng sớm... Ring ring ring... Tôi giựt mình tỉnh ngủ, nhìn đồng hồ bây giờ mới 7 giờ sáng. Nằm ráng trên giường, tôi chợt nhớ và suy nghĩ đến giấc mơ của mình. Giấc mơ đêm qua sao lạ lùng qúa vậy. Có nhiều đêm nằm ngủ, tôi có nhiều giấc mơ lắm. Nhưng chưa bao giờ tôi nằm ngủ lại thấy một giấc mơ như đêm quạ Nằm quấn mình trong chăn ấm áp suy nghĩ miên man về giấc mơ này. Nếu đem so sánh giấc mơ này với những giấc mơ khác. Tôi thấy giấc mơ này mang một màu sắc và một ý nghĩa khác thường. Vì những giấc mơ khác rất êm đềm và thơ mộng. Có nhiều giấc mơ tôi thấy tôi gặp gỡ người âm. Cũng có những giấc mơ tôi thấy mình đánh nhau với người âm. Nhưng giấc mơ hôm qua khác hẳn như mọi lần. Vì trong giấc mơ đêm qua tôi là người âm, tôi là một người đã chết, một linh hồn đã rời khỏi thế giới người dương...
Nằm trên gường suy nghĩ về giấc mơ đêm qua làm tôi thấy thú vị. Tôi nhớ từng chi tiết và từng cá nhân. Tôi nhủ thầm, tại sao tôi thấy giấc mơ của mình thú vị. Vì giấc mơ của tôi có nội dung tương tự như nội dung của cuộn phim "Six sense" mà tôi đã được coi trong rạp chiếu bong cách đây khoảng 3 năm. Cuốn phim này, nói về một người đã chết. Nhưng anh ta không biết mình đã chết. Anh ta cứ làm việc và sống bình thường. Cho đến một ngày nào đó, anh ta mới biết mình đã chết từ lâu. Tôi còn nhớ cái phút và cái hình ảnh, khi anh ta khám phá chợt hiểu mình đã chết thì anh ta bay nhào vun vút trong không khí như một cái bong bóng xì hơi. Hình ảnh và cảm giác đó giống hệt như cảm giác của tôi khi tôi chợt hiểu ra mình đã chết trong giấc mợ
Càng suy nghĩ về giấc mơ của mình, tôi càng thấy thú vị, Tôi nhận thấy có một khác biệt rất lớn giữa bộ phim "Six sense" và giấc mơ đêm hôm quạ Một trong sự khác biệt đó là khuôn mặt của người dương nhìn rất sáng và hồng hào. Còn người âm lúc nào nhìn cũng đen tối cả. Ngoài ra, cảnh vật trong giấc mơ của tôi lúc nào cũng tối tăm so với cảnh vật trong bộ phim "Six sense". Ngoài ra những hình ảnh, cảm giác, khi phát hiện và hiểu bản thân mình đã chết rất giống nhau, nếu so sánh giữa cuốn phim và giấc mơ đêm quạ Tôi nhớ cái cảm giác khi biết bản thân mình đã chết là một cảm giác bàng hoàng xúc động mạnh như một tiếng sấm sét đánh bên tai, hoặc như có một luồng điện cực mạnh chạy xuyên qua người làm thân thể mình bay bổng trong không gian như hạt cát bụi.
Càng suy nghĩ về giấc mơ, tôi càng thấy thú vị. Vì từ nhỏ cho đến lớn, tôi đã từng đọc rất nhiều sách vở, kinh kệ, kinh thánh, Phim ảnh xinê, tài liệu phim ảnh được ghi âm, tài liệu ghi lại trên sách vở, những mẫu chuyện ma quái. Nhưng tất cả những điều trên vẫn không bằng cái cảm giác tôi đã có trong giấc mợ
Có thể và có rất nhiều người khi đọc những dòng chữ tôi viết, họ cười và chê bai. Họ cho những điều tôi viết là nhảm nhí vô bổ. Họ có thể cười lên cho những gì tôi viết là điên rồ mất trí. Họ có thể cười bò lăn bò lắc vì những điều tôi viết có vẻ huyền thoại mơ hồ như con nít. Nhưng riêng bản thân tôi rất trân qúi những gì tôi đã thấy, đã nghe trong giấc mơ đêm quạ
Tại sao tôi lại suy nghĩ như vậy. Tại vì tôi nhận xét và cho rằng; Tôi phải đi đâu hoặc phải làm gì để tìm được những cảm giác, những hình ảnh cực mạnh độc đáo như vậy trên thế giới trần gian này. Tôi đã đọc rất nhiều cuốn sách thánh kinh và kinh phật. tôi đã đọc biết bao nhiêu sách vở, phim ảnh tài liệu về thế giới vô hình. Nhưng tôi vẫn thấy không so bì được với giấc mơ đêm hôm qua của mình. Qua giấc mơ đó, không nhiều cũng ít, tôi đã biết thế nào là thế giới người âm, thế nào là thế giới người dương. Thế nào hình ảnh và cảm giác của người âm khi giao tiếp với người dương. Thế nào hình ảnh và cảm giác giao tiếp giữa người âm và người âm. Nhờ giấc mơ này, tôi thấy và biết được một chút khái niệm về linh hồn của con người. Nhờ giấc mơ này cho tôi thấy và hiểu được linh hồn của con người sẽ như thế nào sau khi họ mới chết. Nhờ giấc mơ này giúp cho tôi hiểu được hình ảnh và cảm giác của một người vừa trút làn hơi thở cuối cùng, bỏ lại sau lưng những hình ảnh tình cảm nồng nàn của cha mẹ, người yêu, con cái và anh em bạn bè. Nhờ giấc mơ này, tôi không còn sợ hãi người âm hay thế giới người âm, như trong sách vở và phim ảnh thường hay nhắc nhở làm ám ảnh sợ hãi con người qua bao nhiêu thế kỷ.
Chính vì những lý do trên, giúp cho tôi có sự kiên nhẫn, trục trặc gắng, để ngồi xuống viết lại những hình ảnh, âm thanh và cảm xúc đã đến trong giấc mợ Cho dù thế gian chê cười và nhạo báng. Riêng bản thân mình, tôi rất qúi gía và nâng niu những hình ảnh, âm thanh, và cảm xúc trong giấc mơ đêm quạ Vì tôi biết, cho dù tôi có bao nhiêu tiền đi nữa, tôi vẫn không mua được những thứ này trên cõi trần gian.
Bản thân và bản chất tôi là một người vô thần. Tôi nhìn tôn giáo và sách vở tôn giáo với một ánh mắt nghi ngờ. Tôi suy nghĩ và nhìn tất cả mọi sự vật qua con mắt khoa học. Tôi là một người nhìn cuộc đời, đời sống, rất thực tế và khoa học. Tất cả sự việc trong đời sống hàng ngày của loài người đều được thể hiện bằng con số tính toán. Bản thân tôi không hề tin tưởng một đấng bề trên thần linh nào cả. Cho nên trong mắt và dòng suy nghĩ của tôi làm gì có thiên đàng và địa ngục. Giấc mơ đêm qua làm cho tôi suy nghĩ thật nhiều. Làm sao tôi chứng minh được những điều tôi thấy và nghe trong giấc mơ qua lăng kính góc độ hiểu biết của khoa học? Làm sao tôi chứng minh những điều tai nghe mắt thấy trong giấc mơ bằng những con số tính toán trên giấy trắng mực đen? Làm sao tôi chứng minh những điều trong giấc mơ có thể là sự thật?
Dù sao đi nữa, tôi vẫn tin tưởng bản thân mình. Tôi tin tưởng những gì tôi đã thấy, đã nghe từ bên kia thế giới mà người đời gọi là thế giới của người âm. Qua giấc mơ này, tôi đã học được một điều quan trọng. Tôi tin rằng, ngoài kia vẫn có một thế giới của những người đã chết. Chỉ tiếc thay, bản thân tôi không có đủ bãnh lãnh khả năng, để chứng minh những điều tôi đã thấy và cảm nhận qua nhiều lần có duyên gặp gỡ người âm trong giấc mợ Tôi đặt tên cho giấc mơ này là "Người về từ bên kia thế giới" Ma - Cô gái nghĩa hiệp
Thư sinh họ Cố người Kim Lăng, học rộng tài hoa, nhưng nhà rất nghèo, lại vì có mẹ già không nỡ rời dưới gối, nên hàng ngày chỉ vẽ thuê viết mướn kiếm ăn. Đã hai mươi lăm tuổi mà vẫn phòng không lạnh lẽo.
Trước cửa nhà chàng là một ngôi nhà bỏ hoang từ lâu, một hôm có một bà già cùng một cô gái đến thuê để ở. Vì thấy không có đàn ông, nên chàng cũng chưa tiện thăm hỏi gốc tích của họ. Một hôm tình cờ từ ngoài về, chàng gặp cô gái trong phòng mẹ đi ra, tuổi chừng mười tám mười chín, xinh đẹp, thanh tú, trên đời ít có người sánh kịp. Gặp chàng, cô không tránh mặt nhưng có vẻ nghiêm lạnh. Chàng vào nhà hỏi mẹ, bà bảo:
- Đó là cô gái ở nhà trước cửa, sang mượn thước và kéo may. Cô vừa cho biết nhà cũng chỉ có một con một mẹ. Trông cô có vẻ không phải con nhà nghèo. Hỏi sao không lấy chồng, cô đáp vì còn mẹ già. Để mai mẹ sang chào bà cụ, nhân tiện dò ý xem sao. Nếu ước vọng của họ không cao xa quá thì con có thể phụng dưỡng mẹ già thay nàng.
Hôm sau bà qua nhà cô gái, thấy mẹ nàng là một bà lão điếc. Nhìn trong nhà, tịnh không còn một bữa gạo cho ngày mai; hỏi cách sinh sống thì chỉ trông nhờ vào hai bàn tay cô gái. Dần dà mẹ chàng đem chuyện kết thân giữa hai nhà ra ướm hỏi; bà cụ ý như cũng bằng lòng, nhưng còn quay sang bàn bạc với cô gái; nàng nín lặng, xem chừng không được vui.
Mẹ về, kể lại cho con nghe và tỏ ý ngờ vực nói:
- Hay là cô ấy ngại nhà mình nghèo chăng? Tính tình nghiêm nghị không nói không cười, xinh như đào mận mà lại lạnh lùng như sương tuyết, thật là người kỳ lạ!
Mẹ con than tiếc một lúc rồi cũng bỏ qua.
Một hôm chàng ngồi ở phòng, bỗng có một thiếu niên đến nhờ vẽ tranh. Chàng ta diện mạo đẹp đẽ nhưng ý tứ thì khá buông tuồng. Hỏi ở đâu đến, đáp là ở thôn quệ Sau đó vài ba ngày lại đến một lần. Lâu dần thành quen, cười đùa cợt nhã. Chàng suồng sã ôm choàng lấy, cũng không chống cự gì lắm, liền tư thông với nhau. Từ đấy đi lại rất thân thiết.
Gặp khi cô gái đi ngang, thiếu niên đưa mắt nhìn, hỏi là ai, chàng đáp:
- Cô hàng xóm.
Thiếu niên nói:
- Đẹp thì đẹp thật, mà sao thần sắc đáng sợ thế!
Lát sau chàng vào nhà trong, mẹ bảo:
- Vừa rồi cô gái sang xin gạo, nói đã hai ngày bếp không đỏ lửa. Cô gái thật có hiếu nhưng nhà nghèo quá, kể cũng đáng thương, ta cũng nên chu cấp ít nhiều.
Chàng nghe lời, mang đấu gạo sang, gõ cửa nói lại ý mẹ. Cô gái nhận gạo cũng không cảm tạ.
Hàng ngày nàng sang nhà, thấy mẹ chàng may vá, cũng vá áo xâu kim giúp mẹ. Ra vào trong nhà, làm lụng mọi việc như con dâu. Chàng càng thêm biết ơn nàng, mỗi khi có ai biếu xén thức gì đều chia ra biếu lại mẹ nàng. Cô gái vẫn không hé răng nói một lời cảm tạ. Bỗng nhiên mẹ chàng mọc cái nhọt ở chỗ kín, đêm ngày kêu khóc. Cô gái thường xuyên đến tận giường chăm sóc, rửa mụn bôi thuốc cho bà, ngày ba bốn bận. Mẹ rất áy náy nhưng cô không nề hà chuyện bẩn thỉu. Mẹ nói:
- Ôi, làm sao có một nàng dâu như con trông nom mẹ lúc tuổi già, để chết cho mát mẻ đây!
Nói xong, bà buồn bã nghẹn ngào. Cô gái an ủi bà rằng:
- Anh nhà là người con chí hiếu, còn hơn cảnh nhà cháu mẹ goá con côi gấp trăm lần.
Mẹ nói:
- Tới lui hầu hạ bên giường, nào phải là việc người con trai hiếu làm nổi đâu. Vả lại, thân này cũng đã xế chiều, hôm trái nắng trở trời chẳng biết thế nào nên rất khắc khoải về một người nối dõi.
Đang nói thì chàng vào, mẹ khóc bảo:
- Mẹ mang ơn nương tử nhiều lắm, con chớ quên báo đáp.
Chàng cúi đầu vái tạ. Cô gái nói:
- Chàng kính trọng mẹ tôi, tôi không vái tạ, chàng vái tạ làm gì?
Do đấy chàng càng thêm kính yêu, nhưng cử chỉ nàng rắn rỏi, không đằm thắm, nên mảy may chẳng sàm sỡ được. Một hôm cô gái ra khỏi cửa, chàng đăm đăm nhìn theo. Nàng bỗng quay đầu lại cười tươi tắn. Chàng mừng rỡ vì việc xảy ra đến ngoài ý muốn, bèn chạy theo sang nhà; chọc ghẹo cũng không kháng cự, vui sướng cùng giao hoan.
Xong xuôi, nàng dặn:
- Việc này chỉ một lần, không có lần thứ hai đâu nhé!
Chàng không đáp, ra về. Hôm sau, lại hẹn, thì nàng nghiêm nét mặt, không ngoái nhìn, đi thẳng. Ngày ngày nhiều lần qua lại, thường gặp nhau luôn, nhưng nàng không hề làm bộ tươi cười hay dùng lời đưa đẩy; hơi đùa cợt một chút đã nghe những câu lạnh người. Một hôm, nhân chỗ vắng người, nàng chợt hỏi:
- Chàng thiếu niên hàng ngày vẫn đến là ai thế?
Chàng kể đầu đuôi; nàng bảo:
- Đã nhiều lần y có những cử chỉ, thái độ vô lễ với thiếp rồi. Vì là chỗ thân quen với chàng nên thiếp đành bỏ quạ Nhờ chàng chuyển lời; nếu còn tái phạm tức là không muốn sống nữa đấy! Đến tối, thiếu niên tới, chàng nói lại, rồi dặn thêm:
- Anh phải cẩn thận, người ấy không đụng đến được đâu!
Thiếu niên nói:
- Không đụng đến được, sao anh lại đụng được?
Chàng chối là không có chuyện ấy, thiếu niên nói:
- Nếu không có gì sao những lời thô lỗ cợt nhả kia lọt vào tai anh được?
Chàng không còn biết nói thế nào. Thiếu niên nói:
- Cũng phiền anh chuyển lời hộ: Cô nàng đừng giả vờ nghiêm nghị nữa. Nếu không, tôi nói toạc ra cho mọi người cùng biết.
Chàng rất giận, đỏ mặt tía tai; Thiếu niên bèn bỏ đi.
Một đêm, chàng đang ngồi một mình, bỗng nhiên cô gái tìm đến, cười bảo:
- Em với chàng tình duyên chưa dứt, lẽ nào không phải là số trời?
Chàng mừng cuống lên, ôm nàng vào lòng. Đột nhiên, nghe tiếng giày lộp cộp, hai người giật mình nhổm dậy, thì thiếu niên đã xô cửa bước vào. Chàng kinh hải hỏi:
- Cậu là gì vậy?
Anh ta cười đáp:
- Tôi đến để xem con người trinh trắng đấy thôi.
Rồi ngoái nhìn nàng nói:
- Hôm nay không chê trách người khác nữa ử
Cô gái đỏ bừng gò má, lông mày dựng đứng lên, không nói một lời. Nàng hất mạnh vạt áo, để lộ một chiếc bao da, thuận tay rút phắt ra một con dao găm sáng loáng, dài chừng một thước. Thiếu niên trông thấy, sợ hãi bỏ chạy. Nàng đuổi theo ra đến cửa, nhìn quanh, thì đã mất hút. Nàng cầm dao găm ném vào khoảng không, chỉ nghe một tiếng "rạt" đã thấy hiện ra một luồng sáng rực rỡ như cầu vồng. Lát sau nghe tiếng một con hồ trắng, đầu và mình mỗi thứ văng một nơi, nhìn mà thất kinh.
Cô gái nói:
- Anh bạn đẹp trai của chàng đó. Tôi đã dằn lòng tha thứ, nhưng hắn nhất định không muốn sống thì biết làm thế nào?
Rồi nàng cất dao vào bao. Chàng cố kéo trở vào phòng, nàng bảo:
- Vừa rồi yêu quái làm mất cả hứng, xin để đêm mai.
Nói đoạn ra cửa đi thẳng. Đêm sau, quả nhiên cô gái lại đến, bèn cùng chàng ân ái. Hỏi về kiếm thuật, nàng đáp:
- Đó không phải là điều chàng nên biết. Hãy giữ kín, nếu lộ ra, e tai vạ đến chàng.
Lại bàn chuyện hôn nhân, cô gái nói:
- Đã chung chăn gối, lại lo liệu việc nhà, không phải vợ thì còn là gì? Đã là vợ chồng hà tất phải nói đến cưới hỏi.
Chàng hỏi:
- Hay là chê tôi nghèo?
Nàng đáp:
- Chàng đã đành là nghèo, nhưng thiếp giàu sao? Sum vầy đêm nay, chính là thương chàng nghèo đấy thôi.
Khi chia tay nàng lại dặn:
- Việc làm cẩu thả này không thể thường luôn được. Lúc nên đến, thiếp sẽ tự đến, không nên đến thì ép buộc nhau có ích gì!
Về sau mỗi lần gặp gỡ, hễ chàng nói chuyện riêng tư là cô gái lại tránh đi. Tuy nhiên, việc vá may nấu nướng vẫn một tay nàng quán xuyến, không khác gì người vợ chính thức.
Được mấy tháng, mẹ nàng chết, chàng dốc sức lo việc ma chay. Từ đó, nàng ở nhà một mình. Chàng nghĩ phòng không bóng chiếc có thể tính chuyện chung chạ được, bèn nhảy qua tường mà vào, đến bên cửa sổ gọi mãi, nhưng rốt cuộc chẳng một ai thưa. Bèn lại cửa chính nhìn vào thì nhà trống không mà cửa vẫn cài. Chàng ngờ cô gái có nơi hò hẹn nào khác. Đến đêm, lại tới, vẫn y như vậy, chàng bèn tháo viên ngọc vẫn đeo bên mình để lại trên cửa sổ rồi đi. Hôm sau gặp nhau ở buồng mẹ. Khi chàng đi ra, cô gái theo sau nói:
- Chàng ngờ thiếp ử Mỗi người đều có tâm sự riêng, không thể nói hết với người khác. Nay dẫu muốn chàng hết ngờ cũng đâu có được. Nhưng có một việc phiền chàng lo liệu gấp.
Chàng hỏi việc gì, nàng đáp:
- Thiếp có mang đã tám tháng rồi, e sinh nở nay mai. Nhưng danh phận của thiếp chưa rõ ràng, chỉ có thể sinh con cho chàng chứ không thể nuôi con cho chàng được. Chàng hãy thưa riêng với mẹ lo tìm một người vú nuôi, nói dối là con xin được chứ đừng nói là con do thiếp sinh ra.
Chàng nhận lời, về kể lại với mẹ, bà cười bảo:
- Con bé này kỳ thật! Hỏi cưới thì không chịu, mà lại ăn vụng với con mình.
Bà vui mừng làm theo ý nàng và chờ đợi.
Lại cách hơn một tháng, có đến mấy ngày cô gái không sang. Mẹ lấy làm ngờ, đến cửa nhìn xem thì cửa đóng mà nhà vắng lặng. Gõ cửa hồi lâu mới thấy cô gái đầu bù tóc rối, mặt mũi không rửa, từ trong buồng bước ra, mở cửa cho bà vào xong, đóng lại ngay. Vừa vào trong nhà đã nghe tiếng trẻ khóc oe oe trên giường. Bà kinh ngạc hỏi:
- Con sinh từ bao giờ vậy?
Nàng thưa:
- Đã ba ngày.
Giở tã lót ra xem thì là đứa bé trai, má bụ bẫm trán rộng, bà vui mừng nói:
- Con đã vì già mà nuôi cháu; một mình lênh đênh, rồi sẽ nương tựa vào ai?
Cô gái nói:
- Điều con canh cánh trong lòng, chẳng dám phơi bày cùng mẹ. Đợi lúc đêm hôm vắng vẻ sẽ cho cháu về với bà. Mẹ về nói chuyện với con trai, cũng thầm cho là lạ. Đến đêm, bế đứa trẻ về. Lại mấy đêm sau, vào khoảng nửa đêm, cô gái bỗng gõ cửa, bước vào, tay xách chiếc túi da cười nói:
- Việc lớn của thiếp đã xong rồi. Từ nay xin vĩnh biệt!
Chàng vội hỏi duyên cớ, nàng nói:
- Công ơn nuôi mẹ thiếp vẫn khắc sâu trong dạ. Trước đây thiếp từng nói "Chỉ một lần thôi, không có lần thứ hai" không phải có ý đem việc chung đụng gối chăn ra để báo đáp. Chỉ vì chàng nghèo không thể lấy được vợ nên gắng sinh cho chàng một đứa con để nối dõi. Những mong chỉ một lần là thành, chẳng ngờ lại thấy có kinh nên phải "phá giới" lần thứ hai. Nay ơn chàng đã đền, chí thiếp đã toại, chẳng còn gì ân hận nữa!
Chàng hỏi:
- Trong túi có vật gì đấy?
Nàng đáp:
- Đầu kẻ thù!
Hé ra cho nhìn, thì râu tóc bết vào nhau mà máu loang nhoè nhoẹt. Chàng sợ muốn đứt hơi, lại hỏi kỹ thêm. Nàng nói:
- Trước đây thiếp không dám nói với chàng, vì sợ nếu chuyện không giữ kín được sẽ lộ ra. Nay việc đã xong, kể chàng nghe cũng chẳng hại gì. Thiếp vốn là người Chiết Giang, cha làm quan Tư mã bị kẻ thù hãm hại, nhà cửa bị tịch biên. Thiếp phải cõng mẹ già đi trốn, ẩn giấu họ tên, chôn vùi tung tích đã ba năm rồi. Sở dĩ không báo thù ngay chỉ vì mẹ đang còn. Đến khi mẹ mất, lại vướng "khối thị" đang mang trong bụng. Vì thế cứ nấn ná mà thành lâu. Đêm hôm nọ thiếp đi vắng, chẳng có duyên gì khác, chỉ vì đường sá cổng ngõ chưa thông thuộc, sợ có sự nhầm lẫn mà thôi.
Nói xong nàng ra cửa, lại dặn rằng:
- Đứa con thiếp sinh ra, hãy chăm sóc cẩn thận! Chàng phúc mỏng, chẳng sống lâu được, con rồi sẽ làm rạng rỡ cửa nhà. Đêm khuya đừng làm kinh động đến mẹ, thiếp đi đây!
Chàng đang rầu rĩ, toan hỏi đi đâu thì nàng đã vụt đi nhanh như chớp, chỉ nháy mắt đã không thấy đâu bóng dáng nữa. Chàng than tiếc, đứng sững như kẻ mất hồn. Sáng hôm sau chàng kể lại với mẹ, hai mẹ con cứ tấm tắc là chuyện lạ lùng.
Ba năm sau quả nhiên chàng mất. Đứa con mười tám tuổi đỗ Tiến sĩ, phụng dưỡng bà nội cho đến hết tuổi già.